Tầm soát trước tiên
Chuyên gia rối loạn ăn uống kêu gọi tầm soát thường quy trước khi bệnh nhân bắt đầu thuốc GLP-1 để giảm cân, lập luận rằng chính cơ chế giúp đa số bệnh nhân có thể gây hại cho nhóm nhỏ hơn.
Thuốc GLP-1 mô phỏng hormone ruột làm chậm rỗng dạ dày và tăng cảm giác no. Ở người có rối loạn ăn uống hạn chế, ức chế thêm có thể làm sâu sắc suy dinh dưỡng và đẩy giảm cân vượt giới hạn an toàn. Ở rối loạn ăn uống vô độ, ức chế thèm ăn có thể tạm cắt cơn vô độ nhưng không chạm tới nguyên nhân tâm lý.
Ai có nguy cơ
Hướng dẫn của Hiệp hội Rối loạn Ăn uống Quốc gia nói thuốc có thể gây hại khi dùng ngoài mục đích, khi giám sát lỏng lẻo, khi người kê thuốc thiếu chuyên môn về rối loạn ăn uống, hoặc khi giảm cân do định kiến cân nặng. Người đang mắc chán ăn tâm thần hoặc rối loạn né tránh nạp thức ăn không nên dùng, bác sĩ nói, còn bulimia và rối loạn ăn uống vô độ cần thận trọng và lý do y tế mạnh.
Nghiên cứu 2026 trên JAMA Psychiatry nêu bật nguy cơ người có tiền sử rối loạn ăn uống lạm dụng GLP-1 để duy trì hạn chế nhanh. Người đang mắc rối loạn ăn uống phần lớn bị loại khỏi thử nghiệm dẫn tới phê duyệt thuốc, nên bằng chứng cho nhóm này mỏng.
Dấu hiệu cần chú ý
Bác sĩ viết về chủ đề này khuyên hỏi về lịch sử ăn kiêng, nôn ói và hình ảnh cơ thể trước khi kê đơn, và coi lo lắng của bệnh nhân về thức ăn là đáng lưu tâm. Dấu hiệu cảnh báo gồm giảm cân nhanh hơn dự kiến, giấu giếm việc ăn, và chu kỳ hạn chế rồi vô độ lặp lại.
Với rối loạn ăn uống vô độ, lisdexamfetamine được FDA phê duyệt, và thuốc chống trầm cảm đôi khi dùng cho triệu chứng liên quan. Tầm soát không có nghĩa từ chối điều trị, chuyên gia nói; mà là ghép thuốc với bệnh nhân và sắp xếp theo dõi khi nguy cơ cao hơn.